Phụ nữ và Gia đình

Giảm cân
Y học

Hương Tràm đánh ghen bằng cách tạt axit

Hương Tràm gây sốc khi thoải mái tự tin nói về ‘chuyện ấy’. Cô nàng lắm tài nhiều tật Hương Tràm còn chia sẻ rằng mình rất tự tin về khả năng làm “chuyện ấy”.

Mới đây, cư dân mạng truyền tay nhau 1 clip của Hương Tràm trả lời cho tạp chí dành cho đàn ông. Trong clip Hương Tràm vô tư trả lời những câu hỏi nhạy cảm về chuyện đời tư và cả chuyện chăn gối giữa nam và nữ.


Hương Tràm đã chia sẻ về những chuyện tế nhị, riêng tư của mình trong cuộc sống, tình yêu với người xem
Xuất hiện trong clip với trang phục trắng mỏng tang và ngắn cũn cỡn, Hương Tràm rất tự tin khoe đường cong gợi cảm của mình. Trước những câu hỏi của phóng viên, Hương Tràm tỏ ra rất thoải mái, vui vẻ dù rằng những câu hỏi đó có phần nhạy cảm.

Câu hỏi phóng viên (PV): Nghĩ gì khi người yêu lớn hơn 15 tuổi?Câu trả lời của Hương Tràm (HT): Thật sự thì Hương Tràm thích anh chàng lớn hơn mình nhiều tuổi.

PV: Điểm yêu thích trên cơ thể đàn ông?HT: Nếu như mà người đàn ông có cánh tay và khuôn ngực săn chắc thì rất là hấp dẫn phụ nữ.PV: Nghĩ gì về đàn ông nói xấu người yêu cũ?HT: Đó là những đàn ông rất là đàn bà.PV: Đã bao giờ bắt cá 2 tay chưa?

HT: Hương Tràm đang tính thử.

PV: Nụ hôn đầu tiên bao nhiêu tuổi?

HT: Cuối năm cấp 2.


PV: Phát hiện người yêu bắt cá hai tay?HT: Hương Tràm nghĩ Hương Tràm sẽ yên lặng xong 1 ngày nào đó sẽ vác can axit đến.PV: Có tự tin khi nào chuyện ấy?HT: Khá là tự tin.PV: Tần suất làm chuyện ấy?

HT: Cái này cho Hương Tràm giấu ha.

PV: Địa điểm lý tưởng để làm chuyện ấy?

HT: Ở biển chẳng hạn hoặc là ở trong 1 căn phòng có rèm trắng trước mặt và có thể nhìn ra biển vì biển rất đẹp và lãng mạn.


PV: Tư thế yêu thích?HT: Lúc mà tình yêu đã thăng hoa như thế rồi thì tư thế không quan trọng nữa.PV: Kích cỡ hay kỹ năng quan trọng?HT: Kỹ năng 6 kích cỡ 4.PV: Không mặc nội y khi ra đường?HT: Có nhưng làm chuyện đó không thường xuyên.

PV: Nude khi ở nhà?

HT: Có ạ.

kể với con về ngày 17 /2/1979 chiến tranh Việt Trung

Đây là lời kể của một người đã đi qua những năm tháng chiến tranh Việt - Trung năm 1979 chúng tôi xin trích lại lời kể này

KỂ VỚI CON VỀ NGÀY 17/2/1979, ĐỂ CHÚNG BIẾT CẢNH GIÁC!..

Ngày 17/2/1979, chiến tranh Biên giới Việt – Trung nổ ra. Lúc đó, tôi mới 12 tuổi, học lớp 5 ở Thái nguyên. Cuộc tấn công của Trung Quốc vào 6 tỉnh Biên giới phía Bắc có thể bất ngờ với nhiều người, vì trước đó đài báo ít đưa tin, có lẽ chỉ tập trung vào những sự kiện ở Biên giới Tây Nam. Nhưng với tôi thì không bất ngờ.

Cả năm trời trước đó, bố tôi và mấy bác đồng nghiệp của bố ở Nhà máy Gang thép Thái Nguyên hay nói chuyện thời sự, vẻ ai cũng lo lắng đăm chiêu, nói năng khe khẽ khiến tôi chú ý.

Ngồi học góc nhà, tôi giỏng tai nghe chuyện họ nói. Thì toàn những chuyện bọn Tàu cho người tràn qua biên giới bắt, đánh dân mình, những chuyện người Việt gốc Hoa ùn ùn kéo nhau rời khỏi Việt Nam … Và sau sự kiện Lê Đình Chinh bị sát hại tháng 8/1978, các bác bạn bố tôi đều cho rằng không tránh khỏi chiến tranh, đôi lúc họ còn bàn nhau gửi trẻ con về quê ở miền xuôi.


Lúc đó tụi nhỏ chúng tôi hoang mang lắm. Vì ở trường, ngoài những bài học về lịch sử cha ông ta chống quân xâm lược phong kiến phương Bắc, chúng tôi còn được dạy là “Việt Nam – Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông. Chung một biển Đông với tình hữu nghị sáng như rạng Đông”. Không lẽ hai anh em “môi hở răng lạnh” lại cắn xé lẫn nhau?.

Chúng tôi lo Tàu nó đánh thì chạy đi đâu cho thoát, vì Thái Nguyên cách biên giới đâu có xa.
Lúc đó, ký ức của chúng tôi về chiến tranh chỉ là những tiếng còi báo động máy bay Mỹ ném bom năm 1972, những lần chui xuống hầm trú ẩn, tiếng bom nổ rền phía Nhà máy Gang Thép, ánh chớp đạn pháo cao xạ … chứ chúng tôi chưa nhìn thấy trực tiếp cảnh súng ống bắn giết bao giờ. Một nỗi sợ mơ hồ của con trẻ.

Nhưng những sự việc xảy ra cứ làm nỗi lo lắng tăng thêm. Đầu tiên là khu Nhà khách dành riêng cho chuyên gia Trung quốc làm tại nhà máy Gang thép mọi khi vốn đông người tự nhiên một hôm vắng như chùa Bà Đanh. Chuyên gia họ rút hết về nước rồi.

Tiếp đó, hai anh em thằng Kín, thằng Loọc, trạc tuổi và hay đá bóng với bọn tôi sau giờ học, một hôm cũng không thấy đến trường nữa. Mọi người bảo nhà nó gốc Hoa, bỏ về bên ấy rồi.

Từ đầu năm 1979, tình hình đã căng lắm. Bố tôi thường xuyên phải đi tập quân sự. Có lần tập muộn, không kịp trả súng, bố mang về nhà một khẩu súng trường CKC. Lần khác là một khẩu AK mới oách.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được nhìn và sờ một khẩu súng thật, mới toanh, chứ không phải những khẩu tiểu liên tôm-xông của Pháp gỉ hoan gỉ hoét mà bọn nhỏ chúng tôi bới được từ bãi thép phế của nhà máy để chơi đánh trận giả. Tại trường, chúng tôi được dạy nhiều hơn về cứu thương, trú ẩn…

Ngày nghỉ, học sinh từ lớp 5 trở lên được điều đi đào công sự trên các đỉnh đồi để bộ đội đặt pháo. Có lần được các chú bộ đội cho ngồi lên mâm pháo cao xạ 37 ly, quay mấy vòng như đu quay, sướng mê tơi.

Rồi chiến tranh nổ ra thật. Cái không khí nặng nề, u uất tự nhiên biến mất. Thay vào đó là sự hăng hái, yêu nước nhiệt thành. Mấy chú trong cơ quan bố mẹ nhập ngũ. Nhiều anh chị học sinh lớp lớn cũng làm đơn xin đi bộ đội. Ngoài đường, loa phóng thanh suốt ngày đưa tin chiến sự, tố cáo bọn Bành trướng Bắc kinh, bá quyền nước lớn (từ anh chuyển sang thằng sao mà nhanh thế!).

Chúng tôi ai cũng thuộc những bài hát hào hùng như “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới”, hay tha thiết như “Lena Belikova”.

Trường tôi có một số bạn từ biên giới tản cư về vào học. Lớp tôi có thêm nhỏ Ngọc, nhỏ Đào trước gia đình ở mỏ thiếc Tĩnh Túc. Hai nhỏ hiền khô, cả lớp quý lắm. Cả hai vẫn học cùng chúng tôi cho đến hết lớp 7.

Đánh nhau được ít lâu thì thấy bộ đội giải tù binh về. Cái sân vận động Gang Thép biến thành Trại Tạm giam tù binh Tàu. Bọn nhỏ chúng tôi tò mò tới coi lũ Bành trướng mặt mũi ra sao mà ác thế. Lúc đầu chỉ dám đứng xa thật xa ngó, lâu dần dạn hơn lại gần. Thì thấy chúng cũng như người mình, chỉ khác là mặc quần áo tù. Nhiều thằng mặt còn non choẹt, hiền khô, ngơ ngác.

Mấy chú bộ đội canh trại nói chuyện bọn này phần lớn dân lành, biết gì đâu, lúc bị xua qua biên giới mới biết là đi đánh Việt Nam. Có lúc còn thấy mấy tên tù binh khóc tu tu. Chúng ra hiệu xin thuốc lá. Bộ đội canh thỉnh thoảng cũng cho, chỉ là mấy điếu thuốc vê giấy báo. Lính mình nghèo.

Thế mới biết giữa những người lính hai bên chiến tuyến vẫn có thể có sự đồng cảm. Tội lỗi là ở bọn chóp bu kia, đem dân lành làm tốt thí cho những tham vọng chính trị.

Tiếp theo là trường tôi tổ chức đi thăm thương binh ở Viện C. Hồi đó nghèo, cả trường chỉ góp được ít trái cây, vài thùng đường, sữa. Nhưng quan trọng là tấm lòng. Vào viện thấy thương binh ta nằm kín, có chỗ 2 người một giường, thương quá. Lại thêm căm thù bọn Bành trướng. Thầy cô thăm hỏi động viên các chú thương binh, còn học sinh tụi tôi hát tặng mấy bài, có bạn đọc thơ.

Rồi cuối cùng cũng hết đánh nhau. Tôi được thay mặt học sinh cả trường đi dự lễ mừng công.
Có chú bộ đội đẹp trai kể chuyện rất có duyên. Mới biết lính chính quy của ta còn ở trong Nam chưa kịp ra. 

Ngoài này chủ yếu là bộ đội địa phương và dân quân tự vệ tham chiến. Mà bọn Tàu thì đông quá. Bị bắn ngã lớp này, lớp sau lại “tả, tả” xông lên. Bộ đội ta thương vong nhiều quá. Bắn hết cả đạn mà chúng vẫn tiến, các chú ấy phải rời chốt, rồi đến đêm, được tiếp viện, lại xông vào chiếm chốt.

Cuộc chiến qua đi, cuộc sống trở lại với bộn bề lo toan, cơm áo gạo tiền.

Nghèo! Đói!..
Trong lịch sử Việt nam có lẽ không cuộc chiến tranh nào mà người ta (cố tình?) quên nhanh đến thế. Nhưng đó là trên các phương tiện truyền thông.
Còn trong lòng người dân Việt có ai quên “lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương”!..

17/2/2012
Tôi hỏi thử 2 con trai (học THPT và THCS) có biết hôm nay, 17/2, là ngày gì không?. Chúng lắc đầu.
Hỏi có được học gì ở trường về chiến tranh biên giới 1979 không. Cũng không! Chưa bao giờ nghe nói tới!..
Chẳng có cuốn sách giáo khoa Lịch sử nào của Việt Nam nhắc đến sự kiện này, cứ như thể nó chưa từng xảy ra. Tôi không thể hiểu tại sao người ta phải sợ “phạm húy” đến vậy?.

Nói gì thì nói, 33 năm đã trôi qua, lịch sử mãi là lịch sử, không thể viết lại lịch sử. Mà có nhắc đến thì đã sao?.

Năm ngoái tôi đưa con trai đi thăm bảo tàng chứng tích chiến tranh ở Sài Gòn, thấy rùng mình, thấy ghê tởm những tội ác chiến tranh của quân đội Mỹ. Nhưng bây giờ chắc chẳng có mấy người dân Việt Nam coi Mỹ là kẻ thù.

Còn nếu “nước lạ” kia cứ lăm le cướp biển đảo của ta, cứ đòi đào hết tài nguyên khoáng sản của ta … thì liệu có người Việt Nam bình thường nào coi họ là bạn, dù có những kẻ hèn để họ đục hết bia, đốt hết sách nói về cuộc chiến tranh biên giới 1979, dù có dát đến 16 ngàn chữ vàng…

Tôi phải kể cho các con tôi nghe những điều này, vì đó là lịch sử, đó là sự thật. Không phải để dạy chúng LÒNG HẬN THÙ, mà để dạy chúng BIẾT CẢNH GIÁC.

Mai Thanh Hải

Con gái mê “chuyện ấy” có phải dễ dãi?

Tại sao cánh đàn ông cứ cho rằng, những người phụ nữ yêu mình một cách nhanh chóng là người dễ dãi? Rồi mục đích của đàn ông cũng là biến các cô gái thuộc quyền sở hữu của mình, vậy mà khi họ gật đầu lại bảo họ sống buông thả.

Đôi khi cánh đàn ông cứ đổ tội lẳng lơ cho những cô gái thoáng trong chuyện yêu đương, hay những cô không còn trong trắng.Anh thì đánh giá họ là dễ dãi, anh thì cho họ là hư hỏng, người lại bảo họ sống buông thả. Tôi thì tôi không nghĩ như thế, đàn ông hay đàn bà đều giống nhau, đều biết yêu thương, quan tâm, và căn bản là chẳng ai thiếu được chuyện gối chăn, trai gái.

Chỉ là ở mức độ nào, với ai mà thôi.Với những người con gái chưa có chồng, đàn ông có lẽ đã quá khắt khe với họ. Chỉ cần nói thế này thôi, khi anh đang tán tỉnh một cô gái, tán rất lâu rồi mà cô nàng nhất định không cho anh cầm tay, anh sẽ nghĩ cô này cứng, khó ưa, hay là thuộc tuýp người lạnh lùng.Anh đã tìm mọi cách để chinh phục cô nàng, từ nói lời yêu đương có cánh, từ tặng hoa, tặng quà, hay là cả chuyện mua chuộc cô nàng bằng mọi hình thức mà anh có giống như, làm thân với bạn bè và người nhà của cô ấy.

Mục đích cuối cùng cũng chỉ là hi vọng cô ấy yêu và nhận lời làm bạn gái của anh. Và khi đã là người yêu của nhau rồi, thì việc gì tiếp theo sẽ diễn ra nhỉ?

Ảnh minh họa từ internet

Chắc chắn thời gian đầu sẽ là cái cầm tay, câu nói yêu đương ngọt ngào, những buổi cà phê hẹn hò bên người yêu. Còn gì hạnh phúc hơn thế. Lâu hơn nữa là những lời yêu thương, những nụ hôn ngọt ngào say đắm. Rồi khi hai người quyết định đến với nhau, lấy nhau, thì chuyện ‘đi quá giới hạn’ cũng là chuyện dễ hiểu, có thể thông cảm nếu cả hai biết có trách nhiệm với bản thân mình và đối phương.

Thế nhưng, nhiều chàng trai, chỉ cần rút ngắn giai đoạn tán tỉnh một chút mà đã đưa được cô nàng ‘lên giường’ rồi thì lại cho là các cô ấy dễ dãi. Thật lạ, mục đích cuối cùng cũng là có được người mình yêu, rút ngắn thời gian thì đỡ tốn công, tốn sức, tốn tiền của, vậy mà các anh chàng lại không vui. Rồi lại đổ tội cho các cô nàng, có người còn thắc mắc: “Sao cô ta nhanh lên giường với mình thế nhỉ, liệu có phải yêu lầm?”.

Tình yêu đôi khi chỉ cần một tuần, một tháng, nhưng cũng có lúc phải cần cả năm, cả vài năm… có khi còn chẳng bao giờ tán được người mình thích, vì người ta đã dành trái tim cho người khác. Tình yêu là thứ tình cảm thiêng liêng, nếu đã thực sự thuộc về nhau, cảm tình với nhau thì đâu cần quá nhiều thời gian. Bảo sao có cái gọi là ‘tình yêu sét đánh’ là vậy.

Vậy tại sao cánh đàn ông cứ cho rằng, những người phụ nữ yêu mình một cách nhanh chóng là người dễ dãi? Rồi mục đích của đàn ông cũng là biến các cô gái thuộc quyền sở hữu của mình, vậy mà khi họ gật đầu lại bảo họ sống buông thả? Thử hỏi, có gã nào khi yêu mà không muốn được ôm áp, vuốt ve, thậm chí là qua đêm với người mình yêu hay không? Nếu anh nói không thì anh thuộc hàng hiếm đấy!

Và khi đã yêu rồi, đã trót ‘đi quá giới hạn’ với nhau, nếu con gái có đòi hỏi một chút thì coi như đó là chuyện thường. Anh đừng nghĩ chỉ có cánh đàn ông mới ham muốn chuyện gối chăn. Ai quy định điều đó, vì đó vốn là nhu cầu của cuộc sống, của đôi lứa yêu nhau. Nếu đã dành trái tim và chấp nhận hiến dâng cho anh, thì cô ấy không có gì phải ngần ngại khi đòi hỏi được anh âu yếm. Hãy bao dung và nhìn người bạn yêu một cách thoáng hơn. Và anh phải tự hào vì cô ấy luôn cần bạn, yêu anh mới đúng.

Còn với những người phụ nữ đã có chồng, nếu bạn nghĩ họ luôn đòi hỏi bạn chăn gối, tức là họ lẳng lơ, dâm đãng thì bạn đã nhầm. Dù đã là vợ chồng, đã không còn ngại ngần nhau chuyện gần gũi nữa, nhưng bạn nên nhớ rằng, thiếu chuyện ấy, vợ chồng không thể hạnh phúc.

Không biết bao nhiêu gia đình đã tan nát vì người chồng không biết giữ hạnh phúc sao, không biết chiều vợ sao? Cũng biết bao nhiêu cặp phải ly hôn vì anh chồng đi tìm cô gái khác khi vợ mình không đáp ứng được.

Thay đổi các ‘yêu’, không gian ‘yêu’ cũng là một điều rất tốt cho gia đình, vợ chồng bạn. Hãy nghĩ rằng, vợ là người yêu thương bạn nhất và đang gồng mình lên để giữ hạnh phúc gia đình. Đừng bao giờ chỉ cho mình cái quyền được vui vẻ, còn con gái, phụ nữ thì không được làm quá.

Chồng sắp cưới thú nhận mình là trai bao

Không bao giờ tôi có thể ngờ rằng, chỉ trước ngày cưới có 10 ngày, trong khi tôi đang bồng bềnh trôi trong hạnh phúc của người con gái sắp được khoác chiếc áo cô dâu, thì biết được những chuyện khủng khiếp của anh – người sẽ là chú rể trong đám cưới của tôi.

Tôi và anh học cùng khóa ở trường đại học, nhưng khác lớp. Dù không học cùng giảng đường nhưng do khóa học không quá đông sinh viên nên hầu hết chúng tôi đều biết mặt, biết tên nhau.

Năm thứ ba đại học thì lớp tôi và lớp anh cùng đi thăm quan, cắm trại ở một khu du lịch có hồ nước tuyệt đẹp trên núi.

Ảnh minh họa: Internet

Dù chẳng mấy bé bỏng nữa nhưng tuổi thanh niên hồn nhiên, dựng trại xong, các đồ ăn thức uống cũng đã chuẩn bị sẵn sàng thì tôi và mấy bạn nữ nữa rủ nhau ra hồ nước chơi.

Mải nghịch nên chúng tôi không để ý là đã lội ra khá xa mép bờ, bất ngờ tôi bị trượt chân khỏi tảng đá to đang đứng, chới với rồi lọt thỏm xuống hõm nước ngay dưới chân tảng đá. Lũ bạn đi cùng hét inh ỏi, rối rít cầu cứu.

May mắn khi đó anh và đám con trai lớp tôi đang đá bóng ngay gần đó, nghe mọi người kể lại là anh chẳng hề chần chừ, lao ùm xuống bơi ra cứu tôi.

Khi dìu được tôi lên bờ thì tôi đã lả lướt vì sợ và uống nước. Từ các thầy cô đến bạn bè đều hú hồn vì chỉ sém chút nữa, tôi đã “nộp mạng” cho thủy thần.

Sau buổi cắm trại định mệnh đó, chúng tôi thân nhau hơn và hơn một năm sau thì tôi nhận lời yêu anh.

Ra trường được 6 tháng, khi cả hai đều đã có việc làm ổn định, chúng tôi bàn đến chuyện tổ chức đám cưới. Tôi hạnh phúc lắm vì nghĩ đến tổ ấm mà chúng tôi đang cố gắng đắp xây. Từ ngày còn sinh viên, anh nhận việc đi làm thêm trước tôi nhưng anh nằng nặc không cho tôi làm thêm. Anh bảo để mình anh lo chắt chiu, dành dụm cho cuộc sống gia đình, tôi sức khỏe yếu, chỉ cần yêu anh là đủ.

Nghe anh nói như vậy, tôi thương anh lắm. Nhớ những hôm anh đi làm thêm, về ký túc xá khi đã quá nửa đểm. Có khi anh ở lại công ty qua đêm không về bởi công việc quá nhiều, cần anh và các đồng sự làm cấp tập để kịp cho công trình thi công.

Giờ khi anh đã có việc làm ổn định ở một công ty xây dựng lớn, còn tôi dù học kiến trúc nhưng lại làm hơi trái ngành ở một xưởng thiết kế mẫu thời trang, chúng tôi xin phép hai bên gia đình để định ngày làm đám cưới.

Trước ngày cưới 10 ngày, một buổi trưa anh qua công ty đón tôi đi ăn. Đồ ăn dọn ra rồi mà anh vẫn ngồi trầm ngâm, tưởng anh lo lắng về đám cưới, tôi đùa nhưng anh nhìn tôi, ánh mắt đầy hối lỗi: “Suốt những năm qua, anh đã giấu em một chuyện rất lớn. Giờ mình sắp là vợ chồng, anh không muốn giấu nữa vì sợ sau này nếu em biết, sẽ khinh rẻ anh”…

Thế rồi tôi choáng váng khi nghe anh thú nhận về sự thật khủng khiếp đó, rằng anh không phải đi làm thêm như đã nói với tôi, mà anh đi cặp bồ, đúng hơn là đi làm “trai bao” cho một người phụ nữ hơn anh mười mấy tuổi.

Anh cần tiền còn bà ta cần tình. Theo lời anh nói thì anh đã chấm dứt hoàn toàn với bà ta từ cách đây nửa năm, khi chúng tôi ra trường. Giờ anh mong tôi tha thứ, còn nếu không, anh tùy tôi quyết định chuyện tương lai của cả hai đứa.

Đất trời như muốn đổ sập với tôi, tôi yêu anh thật nhiều và kỳ vọng biết bao nhiêu vào cuộc sống gia đình mà tôi với anh đang xây dựng. Tôi phải làm thế nào bây giờ?

Chỉ vì chuyện ấy quá khỏe chồng lên kế hoạch giết vợ

Trong khi chồng còn “quá khỏe”, vợ đã toan về già nên chồng ngoại tình và bị vợ phát hiện. Sau đó người chồng đã lên kế hoạch giết vợ.

Người chồng là ông Vũ Văn Đường (56 tuổi, trú tại tổ 15A, thị trấn Yên Bình, huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái) đã lên kế hoạch sát hại vợ là bà Phạm Thị Bút.

Tỉnh dậy trên giường bệnh sau cú đánh thập tử nhất sinh, bà Phạm Thị Bút liên tục nhắc đến chồng trong chuyện đau lòng.

Nguyên nhân sâu xa lên kế hoạch giết vợ vì vợ “toan về già”

Bà trả lời với cơ quan điều tra rằng ông Đường là người thương vợ, thương con, có trách nhiệm với gia đình nhưng sự thật ông Đường chính là kẻ đã lên kế hoạch giết vợ thì bà vẫn chưa biết.

Bà Bút và ông Đường nên nghĩa vợ chồng hơn 20 năm trước, khi cả hai cùng làm công nhân tại Nhà máy chè Hưng Thịnh. Năm 1988, họ sinh hạ cô con gái đầu lòng, ba năm sau đó cô con gái thứ hai chào đời rồi hai cô con gái lần lượt lấy chồng lập nghiệp ở Tây Nguyên, Yên Bái.

Rảnh rỗi, ông Đường bắt đầu “sinh tật”… Mà cái lỗi của ông là “khổ vì quá khỏe”. Trong khi ông Đường vẫn còn ham muốn thì bà Bút đã “toan về già”, cộng với việc hằng ngày phải lao động quần quật nên cứ về đến nhà là lăn ra ngủ.


Mọi chuyện vỡ lở khi ông Đường và người tình gặp nạn khi cùng nhau tham gia giao thông trên đường. Trong vụ tai nạn thảm khốc này, ông Đường may mắn giữ được mạng sống, còn cô người tình thì vĩnh viễn về với thế giới bên kia.

Khi biết chuyện, bà Bút như điên dại. Bà thấy mình bị xúc phạm, bị tổn thương…chính vì vậy bà Bút trị chồng bằng cách toàn bộ kinh tế trong gia đình đều do bà thâu tóm.

Ông Đường đi đâu cũng phải ngửa tay xin vợ, từ đồng tiền xăng xe đến bữa ăn sáng… Rồi những khi ông ra ngoài, bà thường lớn tiếng chửi mắng bằng những lời lẽ hết sức nặng nề

Trong vỏ bọc hoàn hảo của một người đàn ông hiền lành, lại chứa đựng một tâm hồn quỷ dữ, ông Đường âm thầm sắp xếp kế hoạch sát hại người vợ hơn 20 năm chăn gối.
Ngụy trang chặn đường đánh vợ: Chiếc áo cũ tố tội

Như thông tin đã đưa trước đó, ngày 25/1 ông Đường điện thoại cho bà Bút hỏi khi nào đi chợ về để chọn thời điểm ra tay.

Ông Đường trùm chiếc áo cũ lên đầu, đội nón, mặc áo mưa, đeo găng tay và cầm đoạn gậy gỗ phục kích trong bụi rậm. Chờ khi bà Bút đi đến, Đường từ chỗ nấp xông ra, cầm gậy vụt liên tiếp vào đầu rồi bóp cổ vợ.

Nghĩ đã hoàn tất kế hoạch, nghi phạm bỏ chạy về nhà, nghe ngóng thấy người dân kéo đến hiện trường thì mới xuất hiện đưa vợ đi cấp cứu.

Quá trình làm việc với cơ quan công an, Vũ Văn Đường cho biết, vợ mình kể rằng trên đường đi về nhà đã bị một đối tượng lao vào bóp cổ rồi dùng gậy đánh vào đầu, cướp dây chuyền vàng… Tuy nhiên, điều này khác hẳn với tường trình của bà Bút lúc tỉnh lại.


Bà Bút cho hay bị một người lạ mặt lao vào bóp cổ rồi dùng gậy đánh vào đầu khi đang trên đường về nhà. Điều lạ là bà Bút khẳng định “không mang theo sợi dây chuyền vàng 2 chỉ”. Số tiền hơn 2 triệu đồng trong túi vẫn còn nguyên.

Khi trinh sát đưa chiếc áo thu tại hiện trường, bà Bút khẳng định đây là áo ông Đường vẫn thường sử dụng.

“Đúng 24 giờ vào cuộc, chắp nối các chi tiết, chúng tôi nhận định ông Đường chính là thủ phạm. Vụ tấn công trên chỉ là màn kịch do ông ta dựng lên”, đại tá Hợi cho biết.

Vũ Văn Đường đã thừa nhận hành vi tấn công vợ. Biện minh cho hành động này, nghi phạm nói rằng luôn cảm thấy tức tối vì bị bà Bút quản lý kinh tế và mắng nhiếc. Muốn dạy cho vợ bài học nhưng Đường không dám công khai.

Nữ sinh sẵn sàng quan hệ tình dục để du lịch

Một nữ sinh Trung Quốc tuyên bố cô sẵn sàng quan hệ tình dục với những người đàn ông khác nhau ở mỗi thành phố mà cô thăm nếu họ tài trợ cho chuyến du hí của cô.

Ju Peng, một nữ sinh viên 19 tuổi đến từ phía đông thành phố Thượng Hải, đã đăng một quảng cáo trực tuyến tìm “bạn trai tạm thời” với các tiêu chuẩn đẹp trai, dưới 30 tuổi, cao hơn 1,75 mét và vô cùng hào phóng”, tờDaily Mailđưa tin hôm 27/10.

“Họ sẽ tài trợ phương tiện vận chuyển và tất cả các khoản chi phí của tôi trong khi tôi ở thành phố của họ và họ cần phải tỏ ra hào phóng. Đổi lại, họ sẽ tận hưởng một đêm trọn vẹn và sự quan tâm của tôi. Họ cũng có một cơ hội thể hiện bản thân khi đồng hành cùng một cô gái thực sự xinh đẹp”, Ju viết.

Nữ sinh viên 19 tuổi nói rằng cô đã đi khắp miền đông Trung Quốc. Giờ đây cô muốn tham quan phần còn lại của đất nước nhưng không có đủ tiền.

“Việc này chỉ giống như đi nhờ xe và chúng ta không nên cảm thấy xấu hổ”, cô bình luận.

Nhưng nhiều người chỉ trích thông báo của Ju. Họ thỏa thuận của cô giống như một hình thức mại dâm và đã kêu gọi các trang gỡ quảng cáo của cô. Hsin Tao, một người dùng của trang Weibo nói: “Đây là một cách làm thật kinh tởm”.

DJ Trang Moon bị khách chuốc rượu pha chất kích thích

DJ Trang Moon chia sẻ, cô từng bị chuốc rượu có pha chất kích thích, song với cách xử lý khéo léo, cô không gặp phải sự cố đáng tiếc nào.

Nhiều người cho rằng nhắc tới nữ DJ là thấy sự gợi cảm, khoe thân…

Thực ra bây giờ, mọi người đều nghĩ nữ DJ là khoe thân, ăn mặc hở hang để “câu khách”. Nhưng bản thân mình vẫn đang cố gắng từng ngày để được công nhận về tài năng chứ không phải về ngoại hình hay “chiêu trò”.

Có ngoại hình là 1 lợi thế lớn, nhưng mình thấy các bạn DJ nữ bây giờ cũng có khá nhiều người đi lên bằng chính khả năng của mình chứ không phải ai cũng chỉ dựa vào ngoại hình.

Trang Moon luôn nỗ lực để được công nhận về tài năng.

Có 1 thực tế là các nữ DJ đ ều ăn mặc rất gợi cảm. Phải chăng đây là “yêu cầu nghề nghiệp”?

Thật ra, khi bạn đẹp bạn có quyền phô ra vẻ đẹp của mình miễn sao đừng quá phản cảm là được. Khi đến 1 club dù sao cũng khá nhiều người dõi theo nên nếu ăn mặc gợi cảm vừa đủ cũng sẽ khiến cho khách có cảm tình hơn với DJ nữ đó.

Khi chưa làm DJ, phong cách thời trang của Trang Moon có gợi cảm như hiện tại không?

Lúc bé mình như con trai ấy, ăn mặc cũng không chú trọng lắm đâu. Nhưng khi đi làm thì mình đã học được cách tôn trọng khán giả, quan tâm đến ngoại hình của mình hơn một chút. Ban đầu khi thay đổi phong cách ăn mặc mình cũng ngại lắm! Nhưng nghĩ rằng mình mặc đẹp để khách vui thì mình thấy thay đổi là điều cần thiết.

Cô thay đổi phong cách trở nên gợi cảm hơn để thể hiện sự tôn trọng khán giả
Với những hình ảnh gợi cảm như thế, người thân của Trang Moonphản ứng như thế nào?

Thật sự là mình thấy phong cách ăn mặc của mình chỉ gợi cảm vừa đủ nên người thân, bạn bè và những người yêu quý mình đều cảm thấy hài lòng chứ không ai tỏ ra khó chịu.

Có khi nào bạn gặp phải những rắc rối về trang phục khi đi làm?

Hình như là chưa từng gặp rắc rối về trang phục thì phải. Vì trước khi mặc 1 bộ đồ đi làm, mình đã chuẩn bị rất chu đáo. Nhưng đôi khi, cũng có những khán giả cứ nhìn chằm chằm vào mình. Mỗi lúc như thế mình không cảm thấy khó chịu mà thấy vui vì những gì mình đang làm trên sân khấu được quan tâm.

Rạng ngời, tươi tắn là hình ảnh thường thấy của Trang Moon trên bục DJ.

Gần đây, câu chuyện 1 nữ DJ bị bầu show hành hung vì bất đồng trong việc chia phần trăm show diễn khiến nhiều người xôn xao. Bạn đã bao giờ gặp phải những tình huống khó xử như vậy?

Thật sự thì mình rất may mắn khi đi làm show vì chưa bao giờ bị thế. Nhưng có 1 điều là mỗi khi đi show xa nhà mà phải ở lại qua đêm là nỗi ám ảnh với mình.Vì mình sợ ma nên mỗi lần ở lại khách sạn buổi đêm mình toàn thức tới gần sáng mới dám ngủ. Sáng sớm lại về Hà Nội luôn nên đi show về lúc nào cũng thấy “oải”.

Nhưng cũng rất may mắn là nhờ những buổi đi show như thế, mình quen được với nhiều bạn bè ở khắp mọi nơi. Có lần đi show Đà Nẵng còn được bạn dẫn ra biển để chơi, mình cảm thấy vui và hạnh phúc lắm!

Nỗi sợ lớn nhất của Trang Moon khi đi show là phải ở lại khách sạn qua đêm.

Lại có thêm chuyện 1 nữ DJ khác bị khách lừa uống rượu có pha chất kích thích khiến cô bị sảy thai….

Thật ra là mình cũng đã từng bị pha chất kích thích vào đồ uống rồi. Lúc đó mình cũng rất hoảng sợ, thậm chí ám ảnh nhưng mình khéo léo nói với 1 bạn DJ nữ khác là mình vừa bị uống phải đồ uống có chất kích thích, mình không muốn tiếp xúc với ai trong hoàn cảnh như vậy nữa và nhờ bạn đó giúp đỡ.

Vì cùng cảnh con gái đi làm và bạn gái đó cũng chơi tốt với mình nên mình đã được bạn ấy giúp đỡ rất nhiệt tình. Bạn ấy còn đưa mình về phòng của bạn ấy và chăm sóc mình nên rất may không xảy ra sự cố đáng tiếc gì. Sau lần đó mình cũng rút ra được kinh nghiệm cho bản thân khi tiếp xúc với khách.

Trang Moon từng bị khách lừa uống rượu có pha chất kích thích.

DJ là 1 ngành mang tính cạnh tranh rất cao. Trang Moon làm thế nào để giữ được sức hút và vị trí trong nghề?

Mình chỉ biết cố gắng trau dồi về nghề nghiệp, luôn phát huy khả năng và luôn mỉm cười mỗi khi được nhận tình cảm của mọi người trong lúc biểu diễn.

Sức Khỏe Gia Đình
Mẹo Vặt
Sự Kiện

SẢN PHẨM Y KHOA